Vẻ đẹp và số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến

      260
Tuyển tập các bài xích văn xuất xắc nghị luận Để ý đến về thân phận người thanh nữ vào buôn bản hội phong kiến toàn nước.

Bạn đang xem: Vẻ đẹp và số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến


1. Thân phận bạn phụ nữ trong buôn bản hội phong con kiến qua một vài bài bác ca dao than thân1. 1. Mẫu bài xích 11. 2. Mẫu bài bác 22. Thân phận người đàn bà trong làng hội phong kiến qua một số trong những tác phđộ ẩm thơ văn2. 1. Bài mẫu 12. 2. Bài chủng loại 2

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng trăng tròn dòng) trình bày xem xét của em về thân phận bạn thiếu phụ vào xã hội phong kiến cả nước.Có thể chúng ta quan lại tâm: Nghị luận so sánh vẻ đẹp người thanh nữ qua bài Bánh trôi nước

Thân phận fan thanh nữ trong xã hội phong loài kiến qua một vài bài xích ca dao than thân

Mẫu bài 1:Kho tàng vnạp năng lượng học tập dân gian toàn nước luôn luôn thuộc dòng sữa mát lành nuôi chăm sóc trung ương hồn bọn họ. Cùng cùng với các thể loại không giống, Ra đời trong xóm hội cũ, ca dao diễn tả chổ chính giữa hồn, tư tưởng, tình cảm của nhân dân trong số quan hệ lứa song, gia đình, quê nhà, quốc gia... không chỉ có là lời ca yêu thương tmùi hương thủy chung, ca dao còn là một tiếng hát than thân cất lên từ bỏ cuộc đời xót xa, cay đắng của người cả nước, nhất là của người thiếu phụ vào xã hội cũ.Trong thôn hội phong kiến, người thanh nữ luôn bị coi dịu, thấp rúng, chúng ta không được quyền đưa ra quyết định trong mọi lĩnh vực cuộc sống đời thường. Tư tưởng "trọng nam khinh nữ" đang giày đạp lên quyền sống của mình, bọn ông được coi trọng, được quyền "năm thê bảy thiếp", được nuốm quyền hành trong xã hội, trong những lúc đó đàn bà chỉ là những cái nhẵn mờ nhạt, không được coi trọng. Họ bắt buộc làm cho lụng, vất vả cung phụng ông chồng con, một nắng nhì sương cơ mà cuộc đời thì tối tăm. Họ buộc phải đựng lên tiếng nói của lòng mình.

Xem thêm: Lăng Trụ Tam Giác Đều Là Gì ? Lăng Trụ Tam Giác Đều, Tứ Giác, Lục


"Thân em nlỗi tấm lụa đàoPhất phơ thân chợ biết vào tay ai"Tiếng nói đầy mặc cảm, đắng cay. Người thiếu phụ ví mình nlỗi một tnóng lụa được tín đồ ta bày bán thân chợ. Thân phận họ cũng chỉ cần thứ giữa chợ đời bao người mua. Thân phận họ nhỏ bé nhỏ với đáng tiếc thừa đỗi. Hai từ "thân em" chứa lên sao xót xa, tội nghiệp. Xã hội hiện nay đâu đến bọn họ được thoải mái tuyển lựa, tức thì từ dịp sinh ra, được là fan bọn họ đã bị thôn hội định giành, bị bố mẹ gả bán, chúng ta không tồn tại sự gạn lọc như thế nào khác:"Thân em nlỗi con cá rô thiaRa sông mắc lưới vào đìa mắc câu"Không một lối thoát hiểm nào xuất hiện trước đôi mắt, bọn họ cảm giác cuộc sống chỉ cần kiếp nô lệ, bốn phía lưới giăng. Hình ảnh "tnóng lụa đào", giỏi "nhỏ cá rô thia" vào nhị câu ca dao trên là hình hình ảnh so sánh thẩm mỹ. Bức Ảnh này đến ta tác động đến việc bình bình, nhỏ nhắn nhỏ dại của thân phận fan phú nữ: tnóng lụa thì mang ra đổi chào bán, nhỏ cá rô thia thì được vùng vẫy đấy tuy thế chỉ vào mẫu ao tù túng. Bức Ảnh nhỏ cá rô thia đến ta nghĩ mang đến fan phụ nữ trong sự phong bế của truyền thống cuội nguồn, tập tục, quan niệm phong con kiến bao đời nghiêm ngặt, cho hạnh phúc của mình cũng không được quyền quyết định:
"Hòn đá đóng rong bởi làn nước chảyHòn đá bạc đầu bởi vị sương saEm cùng với anh cũng muốn kết nghĩa giao hòaSợ người mẹ bằng biển cả, hại cha bằng trời,Em cùng với anh có muốn kết tóc ở đời,Sợ rằng mây bạc thân ttách mau tan"...Bao khát vọng bị giam giữ, niềm hạnh phúc lứa đôi bị trở ngại phong tục đè cổ nén, họ ngẫm mình và chứa công bố than đắng cay."Thân em nlỗi miếng cau khôNgười tkhô nóng ăn nhập mỏng mảnh, tín đồ khô tmê man dày"Câu ca dao nào cũng đầy ai oán, số trời làm sao cũng khá được ví bằng đông đảo lắp thêm nhỏ bé nhỏ dại, tầm thường, kia là việc ý thức, sự phản nghịch chống của những bé bạn triền miên bất hạnh. Họ tất cả quyền được sinh sống, được tự do yêu thương, tuy nhiên xóm hội vẫn giày đạp lên quyền của họ, chỉ mang đến họ một cuộc sống lầm lũi, chua cay."Năm ni em đi làm dâuThân khác gì trâu mang theo áchNăm ni em đi làm việc vợThân sở hữu cày, dây khiến cho chần chừ ai?Em đi làm dâu không tồn tại mùa nghỉ ngơi, chỉ tất cả mùa làm."Người đàn bà vào bài xích ca dao H'mông này vẫn than thân trách rưới phận bản thân lúc "xuất giá tòng phu''. Họ rước ông chồng, chưa hẳn do niềm hạnh phúc mà để gia công một loài vật lao động trong công ty ông chồng, một con vật suốt cả quảng đời "theo ách" như trâu có. Cuộc sinh sống như khép lại trước đôi mắt chúng ta, chỉ thấy một sự trói buộc đến phũ phàng:
*