THƠ 8 CHỮ TỰ SÁNG TÁC

      267

Tuyển tập thơ 8 chữ về tình yêu, quê hương đất nước hay nhất mọi thời đại, giúp độc giả yêu thơ có những cảm nhận thú vị nhất về tình yêu, cuộc sống. Thể thơ 8 chữ là một trong những thể thơ quen thuộc trong thơ ca Việt Nam. Mỗi dòng thơ có 8 chữ và có từ hai dòng thơ trở lên, ghép thành một bài thơ.

Bạn đang xem: Thơ 8 chữ tự sáng tác

Hiểu rõ luật thơ 8 chữ sẽ giúp các bạn yêu thơ, thích sáng tác thơ có thể tự sáng tác thơ 8 chữ hay, đúng luật và giàu cảm xúc nhất.


*
*
*
*
*
*

Tổ quốc nhìn từ biển

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa Ngàn năm trước con theo cha xuống biển Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc Các con nằm thao thức phía Trường Sơn Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa Trong hồn người có ngọn sóng nào không Minh họa: Văn Nguyễn Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo Lạc Long cha nay chưa thấy trở về Lời cha dặn phải giữ từng thước đất Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ Thương Hòn Mê bão tố phía âm u Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích Những đau thương trận mạc đã qua rồi Bao dáng núi còn mang hình góa phụ Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa Đã mười lần giặc đến tự biển Đông Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả Những chàng trai ra đảo đã quên mình Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*) Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Nơi tôi sinh ra

Nơi tôi sinh tây ninh làng quê nhỏ Không ồn ào náo nhiệt quá ai ơi Những con đường mòn lối bước chân đi Người qua lại ngược xuôi lặng lẽ .

Nơi tôi sinh tây ninh làng quê .nhỏ Từng con người đều thấy rất thân quen Phiên chợ thành ồn ã buổi chiều hoen Đêm đèn sáng thả hồn theo làn gió .

Nơi tôi sinh con phố ngắn và hẹp Thường rộn rã những buổi sáng ,chiều hôm Hàng quán mọc lổn nhổn lấn ra đường Người lao động quen ngửi mùi khói bụi .

Nơi tôi sinh con ngõ thật là nhỏ Chỉ dài chừng hai chục bước chân Ngõ thì thấp nhà lại phải cao lên. Để tránh bị lụt mỗi mùa mưa bão tới .

Nơi tôi sinh con ngõ thật là nhỏ 7,8 gia đình hoà thuận sống bên nhau Người lao động nghèo chủ yếu là chân tay . Sống giản dị giàu tình thương đồng loại .

nhà tôi ở nơi bình dị đó đấy………..


Trở lại quê hương

Tôi trở về một chiều hanh hao nắng Dấu gót hài lấm tấm bụi đường xa Đem lòng yêu ngọn Ấn với sông Trà Nỗi xa quê vẫn mãi hoài thấp thỏm Quê hương tôi nép bên dòng sông nhỏ Mái nhà gianh khép bóng những hàng tre Khói chiều lam rải xuống lối đi về Gió nội đồng thơm lừng hương mái rạ Làng tôi ở ruộng vườn xanh bát ngát Nhà ông bà có mấy ngọn dừa cao Hoa ngũ hương xanh đỏ khắp bờ rào Đằng sau nhà hố bom bì bõm vịt Làng tôi ở mỗi chiều khi gió vít Sáo vi vu no gió những cánh diều Đám trai làng thủ thỉ chuyện tình yêu Làng bên kia có cô nàng xinh lắm Làng tôi ở cạnh bên bờ xóm biển Thuyền thúng chài trôi nổi khắp ven khơi Nghe thoáng qua đâu đó tiếng ru hời Giữa những hàng phi lao cần mẫn ấy Tôi nằm đây nơi bờ đê ngày cũ Mãi miết nhìn đàn chim mải miết bay Mùi mặn nồng lồng ngực khiến hồn say Đàn chiền chiện, cánh bướm vàng, tiếng nghé Tôi nằm đây nhớ về ngày xưa cũ Thời trẻ thơ bắt ốc với lội đồng Đến mai này liệu biết có còn không? Mai xa quê sẽ đau lòng lữ thứ…

Quê hương tôi

Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng. Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi? Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi! Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy Bầy chim non bơi lội trên sông Tôi giơ tay ôm nước vào lòng Sông mở nước ôm tôi vào dạ Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển Vẫn trở về lưu luyến bên sông Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam” Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc Tôi nhớ cả những người không quen biết… Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy Hình ảnh con sông quê mát rượi Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông Tình Bắc Nam chung chảy một dòng Không ghành thác nào ngăn cản được Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước Tôi sẽ về sông nước của quê hương Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

Quê hương

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bao vây cách biển nữa ngày sông Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng Rướn thân trằng bao la thâu góp gió. Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ Khắp dân làng tấp nập đón ghe về Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe Những con cá tươi non thân bạc trắng Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng Khắp thân người nồng thở vị xa xăm Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ. Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá

Những bài thơ 8 chữ về thầy cô hay nhất

Tuyển tập những bài thơ 8 chữ về thầy cô tặng thầy cô giáo nhân ngày 20/11 là những bài thơ hay và ý nghĩa nhất. Đó là món quà bình dị mà rất đỗi ý nghĩa gửi đến người thầy, người cô đã luôn dìu dắt chăm lo, dạy bảo chúng em nên người. Những câu thơ 8 chữ về thầy cô bình dị và mộc mạc như chính tình cảm của người học trò.


Khó phai

Đâu có gì phải luyến tiếc đâu tôi

Hàng cây xưa đã ghi dấu vết nhiều

Cánh hoa rơi đỏ nhòe đôi mi mắt

Tôi đi rồi xa mãi trường tôi ơi.

Kỉ niệm này sẽ chẳng thể nào vơi

Dòng kí ức bên bạn bè bên lớp

Bên thầy cô tâm thư hòa giọt lệ

Viết thế này kể đến bao giờ nguôi.

Xem thêm: Soạn Văn 9 Bài Bàn Về Đọc Sách Của Chu Quang Tiềm, Soạn Bài Bàn Về Đọc Sách

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng

Là đèn đường soi rạng lối em đi

Còn Cô là người mẹ hiền phú quí

Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau


Đạo đức học đường

Giáo dục một con người, khó lắm không ?

Cho em hỏi ai trả lời em được

Tiên lễ hậu văn, bao đời đi trước

Giờ ở đâu và còn có hay không ?

Nhớ thưở ngày xưa mẹ bế cha bồng

Câu hát ví, con ơi xin tạc dạ

Đáp nghĩa thầy cô, bạc vàng vô giá

Toại công danh như đáp trả công ơn.

Xã hội bây giờ phát triển cao hơn

Nền giáo dục hình như là chạy xuống

Những cái ngày xưa gọi là thần tượng

Hình ảnh cô thầy nay ở nơi đâu ?.

Giáo dục ngày xưa lễ phép đứng đầu

Thầy cô nói trò dơ tay xin đáp

Giáo dục ngày nay, cùng trò bàn bạc

Chẳng răn đe, bắt phạt kiểu côn đồ.

Giáo dục ngày nào trò sợ thầy cô

Chẳng dám nói nếu mà chưa được phép

Hình ảnh ngày xưa thầy cô thật đẹp

Nhưng giờ đây ôi thật đáng thương.

Bạo lực xảy ra ngay giữa mái trường

Vẫn tiếp diễn và ngày thêm trầm trọng

Hỏi lỗi tại ai, để trò buông lỏng

Chẳng răn đe hư hỏng tại ai đây.

Chẳng lẽ nhà trường lại chịu bó tay

Không biện pháp và không hay không biết

Học nữa học đi, học gì cho mệt

Khi cái lương tâm, mất hết chẳng còn.

Lời tri ân

Thầy cô giáo, người lái đò thầm lặng

Ươm ước mơ để hiến tặng cho đời

Chẳng quản gì…chắt từng giọt mồ hôi

Đem con chữ để trao dồi kiến thức

Lòng nhiệt huyết đó chính là hạnh phúc

Bắt nhịp cầu duy nhất…sáng tương lai

Những đêm thâu trang giáo án miệt mài

Với lý tưởng trồng người đầy hăng hái

Sống cống hiến, đắp bồi tình nhân ái

Lòng nhiệt thành theo mãi với thời gian

Quyết “đưa đò” thì sá kể gian nan

Cầu tri thức sẽ vô vàn lối mở…

“Ngày Nhà Giáo” như âm thầm nhắc nhở

Công ơn này ghi khắc ở trong tâm

Hướng lòng thành xây cuộc sống nghĩa nhân

Mong bù đắp đôi phần “Tiên Học Lễ”

Trên đây là những bài thơ 8 chữ tự sáng tác được chúng tôi sưu tầm và chọn lọc hi vọng sẽ giúp độc giả yêu thơ có những phút giây cảm nhận thơ thú vị nhất. Những câu thơ 8 chữ về tình yêu, quê hương đất nước bình dị và mộc mạc nhưng ẩn chứa bên trong là niềm khát khao, tự hào về một đất nước tươi đẹp và phồn vinh.

cf68