CẢM NGHĨ VỀ MỘT MÓN QUÀ TUỔI THƠ

      270

Cảm nghĩ về một món kim cương cơ mà em được nhận thời thơ ấu

Hướng dẫn lập dàn ý

Mở bài: Giới thiệu món tiến thưởng và tình cảm của em đối với nó.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về một món quà tuổi thơ

Thân bài:

-Nguồn gốc với đặc diêm nối bật của món tiến thưởng.

-Hồi tưởng nhừng cảm xúc của em Lúc đón nhận món rubi đó.

-Những cảm xúc của em hiện nay đối với món xoàn.

Kết bài: Tình cảm yêu thương mến trân trọng, đó là kỉ niệm nặng nề pnhì nhạt.

Tsay đắm khảo bài bác có tác dụng của bạn Nguyễn Tuấn Anh

Lúc còn nhỏ, lúc tôi khoảng 4 tuổi, tôi bao gồm một món quà do mẹ để tiền download mang lại tôi. Đó chính là 1 con lật đật, Mặc dù nó không đắt tiền nhưng tôi rất thương yêu. Tôi xem nhỏ lật đật ấy như 1 báu vật thời tuổi thơ của tôi.

Đây là món đá quý ý nghĩa nhất với tôi từ trước đến giờ và đó cũng là món đá quý đầu tiên cơ mà mẹ tặng mang lại. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn giữ món xoàn này. Lật đật có tác dụng bằng nhựa, với nhiều color sắc sặc sở. Hình thù nhỏ lật đật thật ngộ nghĩnh, béo bệu báo trục, quan sát giống như 1 khối cầu tròn xoe. Nó bao gồm mẫu bụng phệ như bụng ông địa vào đoàn múa lân. Cái đầu nhỏ tròn, gắn liền với dòng toàn thân chẳng cố định và nó cũng chẳng gồm thuộc cấp gì cả.

Tôi yêu quý nó ko chỉ vày nó đẹp mà nó còn chứa đựng đầy tình cảm của mẹ dành riêng cho tôi. Nó thật rất dể thương, lúc như thế nào nó cũng đứng im trên đầu giường của tôi. Mỗi Lúc tôi sờ vào nó, nó lại lắc lư với nở nụ cười thật tươi. Đã có những lúc tôi ngắm nghía món rubi này mà lại lòng tự hào vì gồm món quà là sự chắt chịu, dành dụm của mẹ. Nhìn nó tôi lại nghĩ đó là tình cảm và cũng là sự quan tâm mẹ đã giành riêng cho bản thân. Quả thật tôi tự hào về mẹ. Mẹ đã mang lại tôi vóc hình, mẹ đến tôi loại ăn, chiếc mặt. Mẹ còn mang lại tôi cả 1 thời ấu thơ hồn nhiên, trong sáng.

Xem thêm: Viết Bài Văn Mẫu Lớp 9 Số 5 Đề 4 : Kể Về Một Lần Đi Thăm Mộ Người Thân

Tôi thật sự cảm ơn mẹ vì món kim cương quí giá này. Không chỉ nó là một món đồ chơi mà còn là một món quà tất cả ý nghĩa rất lớn. Vì bé lật đật chẳng bao giờ bị vấp ngã, cho dù đặt nó nằm xuống ở tư thế làm sao thì nó vẫn đứng lên lập cập bởi thế nó có tên là “nhỏ lật đật”. Những dịp ngã và khóc mẹ đã đưa bé lật đật ra cho tôi và nói rằng:” con nhìn xem! Lật đật bổ cơ mà đã khóc đâu. Nó lại đứng chựng lên rồi này”. Thế là tôi nính khóc. Trong suốt năm tháng tôi cắo sách tới trường, món đá quý này đã trở thành người bạn thân ham mê của tôi. Mỗi khi buồn xuất xắc vui tôi đều phân tách sẽ thuộc nó.

Nhìn thấy nó tôi tháy như được mẹ ở mặt, dang nhắc nhở, động viên tôi: ” hãy cố gắng lên con, đừng nãn lòng, nếu vấp ngã thì nên đứng lên. Hãy nôi gương theo nhỏ lật đật, nó chẳng bao giờ khóc Khi bổ cả. Mẹ cùng lật đật sẽ mãi ở bên con”.

Bây giờ tôi mới hiểu hết ý nghĩa của món tiến thưởng mẹ tặng. Thế yêu cầu tôi rất quyết trung ương, vượt qua những nặng nề khăn để biến ao ước ước của mẹ thành hiện thực.

Tmê man khảo bài bác làm cho của bạn Ngô Thị Minc Trang


Có khi nào trong đời, bạn hy vọng muốn trở lại thời thơ ấu không? Còn tôi, mặc dù biết rằng việc ấy chỉ trở thành hiện thực khi bên trên đời này có những nữ giới tiên, tôi vẫn cứ ao ước ước. Đối với tôi, thời thơ ấu bao gồm một vị trí cực kì đặc biệt.

Nó giống như một chiếc hôm cất giữ những kỉ niệm thơ bé của tôi. Thường, kỉ niệm vẫn luôn đi kèm với những dấu ấn, kỉ vật. Chính bởi vậy, tôi có nhiều kỉ vật lắm nhưng giữ lại được nguyên vẹn thì không nhiều. Một vào những đồ vật nằm vào team “ko nhiều” đó là: bé búp bê bằng nhựa mặc đầm xanh. Không hiểu bởi vì sao đến bây giờ tôi vẫn không thể quên con búp bê đó.

Chắc hẳn sẽ gồm nhiều người thắc mắc: Tại sao tôi giữ nhỏ búp bê lâu đến vậy? Lí vày không phải là nó đẹp mê hồn, mặc bộ quần áo công chúa diêm dúa mà bởi nó là món quà đầu tiên với cũng là cuối cùng bà tặng tôi nhân dịp sinc nhật. Nó đối với tôi quan tiền trọng như vậy đó; nó góp tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ bên bà – người tôi gắn bó từ thời gian lọt lòng. Cũng như những nhỏ búp bê không giống, nó mặc một chiếc váy xanh da trời – xanh của niềm hi vọng cùng cái áo trắng – color của sự vào trắng, thơ nkhiến. Hồi còn bé bỏng, tôi “thần tượng” nó lắm. Tôi ước sao xinh như búp bê. Nhưng mỗi lần nói với bà về niềm mong ước ấy, bà lại ôm tôi vào lòng cùng nói: tôi xinch hơn búp bê nhiều. Mặc dù biết bà nói để làm cho tôi vui nhưng tôi vẫn khoái lắm. Trẻ bé gồm ai là không ham mê nịnh đâu. Tôi cũng vậy thôi. Tôi còn nhớ, bà đã dạy tôi tắm gội mang đến búp bê và bảo rằng dịp làm sao tôi cũng phải sạch sẽ thơm tho hơn búp bê. Những lần cần khuyên ổn tôi điều gì bà đều nhờ búp bê để nói đến tôi, chứ ko bao giờ bà mắng tôi cả. Chính do vậy tôi yêu thương bà lắm. Mỗi lần ôm búp bê trong tay, tôi lại nhớ bà da diết. Áo búp bê bám mùi mồ hôi của bà đề xuất tôi ôm búp bê suốt ngày. Chỉ mãi đến lúc học cấp nhì, tôi mới bỏ được thói quen ấy. Có búp bê ở bên, tôi thường cảm thấy được đậy chở dù rằng búp bê chỉ nhỏ nhắn bằng loại chân tôi. Có lẽ búp bê cũng giống bà, luôn luôn bít chở, bảo vệ tôi mỗi lúc tôi cần. Trong tlặng tôi, bà giống như một thiên sứ, tồn tại đem đến mang lại tôi những nụ cười. Có những lần tôi đã định cất búp bê đi mang lại khỏi nhớ bà nhưng cất đi rồi tôi vẫn nhớ, có những lúc còn nhớ hơn. Hơn thế nữa, tôi cũng nhớ búp bê lắm chứ. Nhưng lúc buồn, tôi chỉ muốn trung khu sự với búp bê nhưng thôi. Đôi mắt to, tròn, xanh của búp bê khiến tôi trở buộc phải tự tin hơn, bản lĩnh hơn. Búp bê giống như một người bạn, biết xuất hiện đúng cơ hội tôi cần. Búp bê hình như cũng gồm một trung khu hồn riêng, một trái tyên riêng biệt. Nếu về sau, thế giới tổ chức một cuộc thi đến những đồ chơi gồm khả năng kì diệu, tôi sẽ cho búp bê tham dự. Búp bê này sẽ không thể khóc, ko thể cười nhưng búp bê gồm cảm xúc. Chẳng hiểu gồm phải vì tôi yêu thương búp bê quá mà lú lẫn ko nhưng tôi tin vào điều đó lắm. Tôi nói: búp bê của tôi có cảm xúc là để mọi người gồm thêm nhiều hi vọng vào cuộc sống và để họ luôn nghĩ rằng: trên đời này không tồn tại gì là ko thể có tác dụng được nếu bọn họ biết hi vọng vào tương lai. Cũng chính vì lí vì chưng đó, tôi đặt thương hiệu búp bê là: ngôi sao 5 cánh xanh – ngôi sao với đến niềm hi vọng.

Thời gian giúp con người thêm trưởng thành, giúp cho những kỉ niệm, kỉ vật trở bắt buộc quý giá. Nhờ đó, mỗi nhỏ người cũng biết trân trọng quá khứ với biết hướng tới tương lai nhiều hơn. Những kỉ vật như những chiếc cầu thần diệu, nối liền quá khứ, hiện tại cùng tương lai. Đối với tôi, bé búp bê ngôi sao sáng xanh là tất cả. Tôi vẫn luôn giữ cẩn thận con búp bê nắm mang lại lời nói với bà: Cháu nhớ bà lắm. Tòi không dám chắc bà sẽ nghe được lời nói ấy nhưng tôi biết chắc rằng tại một nơi làm sao đố, bà cũng đang rất nhớ tôi và nhớ cả “ngôi sao xanh”.