Blog tâm sự yêu xa

      18
hibs.vn - bạn ta vẫn hay thì thầm nhau: “Yêu xa khó khăn lắm, yêu thương xa ghi nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm”… em biết,… em hiểu được tình yêu thương vốn chẳng thuận lợi với một ai. Với với yêu thương xa thì lại càng không dễ dãi gì. Em chẳng thể nào kể hết những cảm hứng mà yêu xa mang lại anh à, chỉ biết rằng trong khoảng thời gian rất ngắn nào đó chỉ cần nghĩ về anh là nóng cả tim em.

Bạn đang xem: Blog tâm sự yêu xa


Đêm!Từng giọt mưa li ti cứ rinh rích vào lòng nó. Tí tách. Tí tách. Tưởng như không chỉ là có sợi tóc mềm mà lại lòng cũng toang toác cất cánh theo bởi gió. Em lại nhớ anh, nỗi lưu giữ vốn chẳng dễ chịu gì vẫn cứ bám riết mang em như đôi bạn thân tình nhưng mà chí ít hôm nay nó cũng nằm gọn trong mớ tình yêu trọn vẹn và đem đến cho em xúc cảm lâng lâng hạnh phúc.Anh! tình thương là gì nạm nhỉ? người ta muôn đời vẫn hỏi những thắc mắc ngốc xít như thế. Và cũng đã có thật nhiều câu trả lời khác nhau. Cũng như thôi, vày tình yêu muôn thuở vẫn là một hằng số bất biến, nó tồn tại tuy nhiên song cùng rất quy điều khoản tình cảm vĩnh hằng của loài người. Nghe tất cả vẻ kếch xù quá anh nhỉ? thiệt ra em chỉ khá “bác học” vậy thôi chứ để có mang về tình thân thì chẳng ai rất có thể lí giải nổi ý nghĩa sâu sắc của nó. Cầm cố tình yêu của em và anh là gì nhỉ? là 1 trong những chút nhớ nhung, một chút đợi chờ và cả một chút ít hi vọng? Em đắn đo định nghĩa, chỉ là cảm giác thôi, thật đơn giản từ trong bao gồm trái tim em.Hình như lâu lắm rồi em ko viết thư tay mang đến anh thì phải, một thói quen mà lại cả em cùng anh vẫn giỏi làm. Tuy nhiên, từ khi đời sống công nghệ đã và đang dần thay thế sửa chữa tất cả đã chi phối dần thói quen kia trong em. Để rồi rất lâu lại thèm cái cảm giác được chưng đưa thư vào tận nhà để “thăm hỏi”, thèm cái cảm giác hồi hộp tách thư xem bây giờ thư anh viết có dài hơn mọi lúc không? Thèm cái cảm hứng chăm chú dõi theo từng bé chữ nhằm lắng nghe từng nhịp sinh sống của tín đồ em thương,… em thèm, em thèm lắm. Lúc này em lại viết, anh nhé!
*

Anh à! cuộc sống này vốn dĩ không người nào học được chữ “ngờ” và luôn luôn loay hoay đo độ ngắn nhiều năm của chữ “nếu”. Và, em cũng phân vân nữa đoạn đường mà nhì ta đang đi và sắp sửa tới sẽ có những gì sinh sống phía trước. Dẫu chăng bước đi ta gồm lỗi nhịp, bàn tay ta buông lơi thì ngay trong chính khoảng thời gian rất ngắn này đây với mãi sau đây em sẽ không khi nào hối tiếc khi nói rằng “Em yêu anh”. Em không dám nói rằng vẫn dành trọn cả trái tim này chỉ để yêu anh, dẫu vậy em sẽ dành riêng cho riêng anh một góc nhỏ, một góc bé dại yêu yêu đương đủ mập để chứa đựng hết phần đa tình cảm nhưng ta giành riêng cho nhau. Và phần nhiều yêu thương đó sẽ dẫn lối em qua bao khó khăn, bao vấn đề của cuộc sống thường ngày vốn chẳng dễ chịu này.Anh biết không? Từ lúc được phủ quanh trong lớp vỏ thân thương của bằng hữu mới tin rằng cuộc sống này thiệt sự có một các loại hạnh phúc, sẽ là tình yêu. Anh vẫn tốt ví von rằng “Tình yêu của bản thân giống truyện cổ tích quá em nhỉ”? em chỉ mỉm cười cố kỉnh cho cái đồng ý như đông đảo khi.Người ta vẫn hay rỉ tai nhau: “Yêu xa khó khăn lắm, yêu xa ghi nhớ lắm, yêu thương xa đơn độc nhiều lắm”… em biết,… em hiểu được tình yêu thương vốn chẳng thuận lợi với một ai. Cùng với yêu thương xa thì lại càng không thuận tiện gì. Lắm thời điểm lang thang trên phố trông thấy bao cặp người tình tay vào tay, em lại lủi thủi cách thật nhanh, tay lại đút vội vàng vào túi áo khóa ngoài để xua đi cái cảm hứng lạnh lẽo. Hay phần đông lúc đôi mắt ướt nhòe cơ mà chẳng rõ lí do, lại thèm được tựa vào vai anh để gửi hộ những dòng nước mắt của mình,…em không thể nào kể không còn những cảm hứng mà yêu thương xa đem về anh à, chỉ hiểu được trong giây phút nào đó chỉ cần nghĩ về anh là ấm cả tim em.Càng trưởng thành bao nhiêu em nhận biết rằng tình thương lại càng dễ dàng và đơn giản bấy nhiêu. Thời còn non nớt chỉ ý muốn có một tình cảm oanh liệt, trưởng thành rồi lại khác, chỉ mong có một tình yêu thương bình yên, chẳng yêu cầu náo nhiệt, chẳng bắt buộc vội vã. Với với em, tình yêu ấy càng dễ dàng hơn nhiều. Mỗi sáng thức dậy được trông thấy rất nhiều dòng tin nhắn của anh, được nghe anh dặn dò, rồi quan lại tâm, lo lắng,…với em này đã là niềm hạnh phúc lắm rồi.

Xem thêm: Chứng Minh Sách Là Ngọn Đèn Sáng Bất Diệt Của Trí Tuệ Con Người "


*

Em cứ luôn miệng hỏi: “Tại sao anh lại yêu thương em?”. Với câu trả lời duy nhất mà lại em nhận lại được từ anh: “Vì chính là em. Với anh vẫn dành trọn cuộc sống này để vấn đáp cho thắc mắc ấy của em”. Anh giỏi bảo em lắm chuyện, cứ hỏi phần đông câu mà anh có trả lời qua ngày cũng không trả lời nổi. Thật ra em biết, tuy thế em vẫn cứ muốn nghe, nghe hoài, nghe mãi thôi.Người ta vẫn xuất xắc nói cùng nhau rằng: “Đừng nên được sắp xếp niềm tin vô số vào một điều nào đó bởi chẳng ai có thể biết trước được điều gì sẽ tới ở ngày mai. Lỡ chẳng may mai này niềm tin ấy bao gồm vụn vỡ thì nỗi đau cơ mà ta nhặt về sẽ phệ lắm”… thiệt ra em biết, em biết tất cả những điều này nhưng cho dù có chuyện gì xẩy ra đi chăng nữa em chắc sẽ không bao giờ hối tiếc nuối về tình yêu cơ mà em dành cho anh.Em không nên một tình yêu màu hồng. Em chỉ cần một fan đủ trẻ trung và tràn trề sức khỏe để dắt tay em qua bao nắng nóng mưa của cuộc đời. Cùng em biết, người đó là anh, người đem về cho em bao nụ cười, cho em sự bình yên một trong những xô người thương ở kế bên kia. Anh à! Còn quá sớm để nói về tương lai, nhưng sẽ không còn là sớm lúc nói rằng: “ta là của nhau”. Yêu thương vẫn ghé ngang đời ta và em sẽ lưu lại lấy cho riêng mình.“Anh yêu em!”. Anh vẫn nói cùng với em hàng chục ngàn lần lời nói ấy, với em cũng đã hàng ngàn lần gật đầu chấp nhận. Cơ mà em lại siêu ít lúc nói “Yêu anh”, cũng không hay miêu tả tình cảm với anh. Chưa phải tại em vụng về hay cảm tình của em không đủ lớn, mà vì chưng em biết bao gồm nói từng nào lần cũng là không được với tình yêu nhưng em giành riêng cho anh. Không những thế nữa, có lẽ rằng anh đang quá hiểu tình yêu nhỏ bé của anh ấy rồi, một cô bé ghét nói các và ghét trình bày lắm. Em biết anh sẽ không còn đứng trước sinh sống cuối con đường để ngóng em, mà lại sẽ cầm tay em và dẫn em tới địa điểm cuối con đường.Đêm! Mưa vẫn tiếp tục rả rích. Gió vẫn tiếp tục toang toác, cuốn hộ bao nỗi ghi nhớ vào lỗi vô để yêu thương cơ được dẫn lối, để em lại được hạnh phúc mỗi khi nghĩ về anh, về một ngày mai cơ mà ở vị trí ấy tất cả nắng cười hóng ta.© nhàn hạ – hibs.vnBài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho nội dung bài viết này, mời bạn nhấp vào nút "Bình chọn" bên dưới chân bài viết, nhằm lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng làng mạc hội. Thông tin cụ thể về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.