Bài thơ khăn thương nhớ ai

      11

Nếu văn học được ví như một bản hòa ca của cảm xúc, thẩm mỹ và biểu tượng thì hẳn ca dao là nốt nhạc đẹp tươi nhất. Dù ra đời nhanh nhất có thể nhưng không bởi vậy nhưng nó không đẹp mắt và đậm chất nghẹ thuật. Ca dao là nốt nhạc được tạo thành từ cung bọn của cảm xúc, và đọng lại vì chưng cái tâm của những người lao động. Trong đó, ca dao về tình yêu lứa đôi là thanh âm trong trẻo duy nhất trong phiên bản giao hưởng trọn ca dao. đều câu ca dao về tình yêu lứa đôi đẹp cho độ, chúng ta phải thốt lên rằng lý do tình yêu lúc xưa lại tinh tế và sắc sảo và chân tình đến như vậy. Vào đó, bài ca dao Khăn thương ghi nhớ ai là bài ca dao khá nổi bật nhất.

Bạn đang xem: Bài thơ khăn thương nhớ ai

*

"Khăn thương lưu giữ ai,

Khăn rơi xuống đất.

Khăn thương nhớ ai,

Khăn ráng lên vai.

Khăn thương lưu giữ ai,

Khăn chùi nước mắt.

Đèn thương ghi nhớ ai,

Mà đèn ko tắt.

Mắt thương lưu giữ ai,

Mắt ngủ không yên.

Đêm qua em đa số lo phiền,

Lo vày một nỗi không im một bề..."

Bài ca nằm trong khối hệ thống ca dao về đề bài thương nhớ, một cung bậc trong ca dao tình yêu của người bình dân Việt Nam. Bài ca biểu đạt nỗi nhớ niềm thương của một cô gái. Nhớ thương domain authority diết, nhớ mang đến thao thức, đụng cào tâm thuật mà rất khó bộc lộ. Có thể nói, nỗi nhớ đó là xúc cảm thường xuyên trực nhất lúc yêu:

Khăn thương lưu giữ ai,

Khăn rơi xuống đất.

Xem thêm: Cho Tam Giác Abc Có Diện Tích Bằng 360Cm2, Giải Toán Trên Mạng

Khăn thương nhớ ai,

Khăn gắng lên vai.

Khăn thương lưu giữ ai,

Khăn chùi nước mắt.

Bài ca dao biểu hiện nỗi nhớ người yêu của một cô gái. Không chỉ là nhớ mà còn tồn tại lo phiền, phấp phỏng. Chính vì sự lo phiền, ngay ngáy ấy đã tạo nên nỗi nhớ còn có chiều sâu, khiến cho nỗi nhớ rất có thể làm lay tỉnh toàn bộ nhân cách nhỏ người. Biểu tượng chiếc khăn, xa xưa tượng trưng cho sự chia ly, lứa đôi khi chia ly nhau, thường tặng kèm cho địch thủ chiếc khăn để gia công tín đồ gia dụng định tình. Cô gái trong bài thơ, nhìn khăn mà lại nhớ cho người. Nỗi ai oán u uất, tự khắc khoải in đậm vào từng câu thơ. Hình hình ảnh khăn được lặp lại nhiều lần khẳng định tâm trạng đau đớn của cô gái, dòng khăn vắt lạnh nhạt trên vai vô ý rơi xuống đất. Nhân vật dụng trữ tình cúi nhặt và tự nhiên nhìn thấy khăn như quan sát thấy chính cõi lòng mình. Câu hỏi tu từ “khăn thương lưu giữ ai” thực tế là tự cô bé hỏi phiên bản thân mình, do sao lại hỏi, thắc mắc tại sao lại da diết và khổ sở đến thế? hoàn toàn có thể nói, nhân thiết bị trữ tình như lâm vào tình thế cõi hư, vị trí tồn tại số đông nhân đồ vô tri cơ mà lại được cô thổi vào trọng tâm trạng của mình, vị vậy cô nhìn khăn cũng thấy khăn vẫn thương nhớ tình nhân như mình. Mẫu khăn, từ nó lưỡng lự “thương nhớ” lần khần “rơi xuống”, “vắt lên”, “chùi nước tnắt”, nhưng đông đảo hình ảnh vận động mang xúc cảm người đă làm hiện lên hình hình ảnh con fan với chổ chính giữa trạng ngổn ngang niềm mến nhớ cùng nỗi lo âu. Nhớ mang lại ngơ ngẩn, nỗi lưu giữ toả theo nhiều hướng của không khí “khăn rơi xuống đất” rồi lại “khăn cầm lên. Vai”, cuôì cùng thu lại trong cảnh khóc thì thầm “khăn chùi nước mắt”.Một nỗi ghi nhớ quá day dứt, ca dao cũng có thể có câu thơ:

Nhớ ai bổi hổi bồi hồi

Như đứng đụn lửa như ngồi đụn than

Nỗi nhớ ấy càng được nâng lên khi nhập vai vào hồ hết sự đồ vật khác:

Đèn thương nhớ ai,

Mà đèn không tắt.

Mắt thương lưu giữ ai,

Mắt ngủ ko yên.

Đèn cũng là một trong hình ảnh mang tính biểu tượng, tượng trưng mang lại sự cô đơn tĩnh mịch. Trong đêm khuya hình hình ảnh ngọn đèn như càng tự khắc sâu vào trong nỗi đơn độc của từng người, đặc biệt là cô gái khi yêu, vì chưng vậy đến nên, đèn nhớ fan mà chẳng bi đát tắt, mắt nhớ người mắt chẳng mong yên. Cùng bắt gắp ý thơ này, Xuân Quỳnh từng bao hàm câu thơ:

Lòng em nhớ mang lại anh

Cả vào mơ còn thức

Khăn lộ diện trước rồi mang lại đèn và cuối cùng là mắt. Tất cả một sự dịch chuyển từ xa đến gần của các hình ảnh, tự sự vật phía bên ngoài đến chính con tín đồ tác giả. Nỗi ghi nhớ càng được thổ lộ lại càng nồng thắm - nồng thắm đến mức làm cho rung lên toàn thể thế giới trung ương hồn của nhân đồ vật trữ tình với xét về kết quả thẩm mĩ, nó cũng làm biến chuyển cả nhịp thơ, ngày càng nhanh gáp với mãnh liệt. Trong bài xích ca dao, ta hoàn toàn có thể vừa thấy được được sự hồi hộp của cảm xúc, khi nhân vật như chìm vào cõi mộng ảo, truyện trò với những sự vật bao bọc mình. Tuy thế đồng thời cũng phiêu lưu sự lô gich của cảm xúc, khi từ da diết trở đề xuất mãnh liệt rất hạn. Từ bỏ tưởng tượng sự xuất hiện của các sự thứ vô tri như thể con fan thực sự, cho tỉnh táo, ý thức được nỗi nhức của mình:

Đêm qua em hầu như lo phiền

Lo bởi vì một nỗi không yên ổn một bề

Hai câu thơ cuối, nhân vật đối lập với cảm hứng của thiết yếu mình, không chỉ là nỗi nhớ, mà còn là một nỗi lo tận cùng, các phấp phỏm, đều lo toan về ái tình của mình, Nhân thứ trữ tình đọc rằng tôi đã lo phiền với cũng biết tại sao của nỗi sợ hãi phiền ấy. Yêu nhau những nhưng dễ dàng gì mang lại được cùng với nhau, đem được nhau. Từng nào chuyện nên bận lòng, từng nào thứ hoàn toàn có thể cản trở hạnh phúc. Cô bé nói "Lo vày một nỗi không yên một bề" - có một bề nhưng lại bề bề nỗi lo. Mãi mãi trong tình yêu, nhiều lúc không chỉ tất cả hạnh phúc, một chút khổ, một ít thương, một ít nhớ mới thành được tình yêu. Điệp từ bỏ “lo” nhằm nhân to gan tâm trạng của cô gái, yêu thương đấy, tuy nhiên không bao giờ thôi suy xét về sau này của từng người.

“Khăn thương nhớ ai” là bài xích thơ tiêu biểu vượt trội cho vấn đề tình yêu đôi lứa của ca dao, nỗi nhớ là xúc cảm chủ đạo, bài xích thơ diễn tả trọn vẹn cảm giác này để người đọc phát âm hơn về tình yêu, về những cảm xúc khi yêu.